Cặp đôi Liane và Lars đã quyết định từ bỏ công việc, một cuộc sống an toàn về tài chính để đi du lịch. Trong thời gian đi cùng nhau, họ đã cảm thấy đây là quyết định đúng đắn và đi du lịch đã khiến họ không thể sống thiếu nhau. Chúng ta cùng theo dõi những câu chuyện thú vị của họ nhé.

Thực sự thì trước khi chúng tôi rời khỏi nước Đức, chúng tôi đã lưỡng lự rằng nếu đây là một quyết định đúng đắn chúng tôi phải từ bỏ công việc của mình và dùng hết tài khoản tiết kiệm của chúng tôi để đi du lịch vòng quanh thế giới. Chúng tôi năm nay đều 29 tuổi, nói đến cái tuổi 29 hay 30 thì những người bạn trẻ thường cho rằng đây là một độ tuổi trưởng thành hay thậm chí đây còn có người nghĩ đây là độ tuổi già. Ở độ tuổi ngưỡng cửa sang 30 – tốt hơn là là trước độ tuổi này- bạn nên bắt đầu xây dựng một cuộc sống đúng nghĩa với một công việc tốt, một khoản tiền trong tài khoản để cho cuộc sống tương lai sau này cùng với con cái của bạn. Một ý tưởng thật điên rồ khi bạn có một chuyến đi kéo dài với một người mà bạn chỉ gặp mặt vào cuối tuần phải không?  Khoảng thời gian mà tôi với Lars gặp mặt dài nhất đó là 11 ngày, thật không thể tin nổi.

Và đó thực sự là khoản thời gian mà bạn bè tôi bắt đầu thay đổi thành tình trạng mối quan hệ “Đính hôn” của họ trên Facebook, bắt đầu thiết kế những tấm thiệp cưới hay chia sẻ những hình ảnh về thiên thần nhỏ của họ cho cả thế giới.

Tôi đoán rằng tất cả mọi người đều lưỡng lự trước những quyết định lớn. Tất cả điều lo lắng về tương lai của mình, tôi cảm giác rằng khi bạn càng trở nên già thì bạn càng lo lắng về những điều mà bạn sắp làm, bởi vì không một ai muốn mình phạm phải sai lầm để rồi một ngày nào đó sẽ hối tiếc. Điều đó sẽ không xảy ra với tôi với Lars, và không một ai cả.

Hôm nay là gần 3 năm kể từ khi tôi quyết định từ bỏ công việc của mình để khám phá thế giới, tôi nhận ra rằng đây là một quyết định đúng đắn. Nó thực sự là một lựa chọn đúng trong cuộc đời của tôi để rồi tôi nhận ra và trải nghiệm nhiều thứ quan trọng.

Sống với những điều tôi yêu thích

Khi tôi nghe về câu chuyện tình của nhiều cặp đôi đã trở thành người yêu của nhau mặc dù là họ cách nhau một khoảng cách khác xa, và tôi nghĩ về khoảng thời gian mà tôi và Lars yêu nhau với một khoảng cách hơn 200 kilomet và chúng tôi chỉ có thời gian cho nhau vào cuối tuần. Tôi vẫn còn nhớ vào những tối thứ sáu tôi thường chạy ra khỏi công ty thật nhanh để có thể bắt kịp tàu (tôi đã phải bắt tàu để đến công ty trước đây của tôi), tôi đã hy vọng rằng tôi có thể nhanh chân để kịp chuyến tàu, ngay sau khi tôi sang được bờ bên kia, tôi ngồi ở đấy đợi hàng rào chắn mở ra để có thể bắt kịp chuyến tàu đầu tiên của mình. Mang trên vai, rồi kéo vali gần như là những hoạt động tự nhiên của tay tôi để có thể dI chuyển hành lý của mình lên xuống cầu thang nhanh nhất có thể. Tôi thực sự rất ghét cái việc phải chờ ở quầy bán vé, và đợi in ấn, tôi cảm thấy mình phải tiêu tốn một khoảng thời gian khá dài. Tuy tôi đang đi trên chuyến tàu đầu tiên nhưng tôi cảm thấy rằng mình cần phải tới đúng giờ để có thể bắt được chuyến tàu kế tiếp ở ga trung tâm. Đã đến gần với ga tàu trung tâm, tôi nhanh chóng lấy hành lý của mình và biết rằng mình cần phải chạy nhanh như điên để có thể bắt kịp chuyến tàu ở Hamburg. Một lần nữa, tôi cảm thấy rằng hình như ai đó đang nhấn vào nút chạy về phía trước của tôi, tôi chạy như điên đến ga trung tâm và bắt chuyến tàu ở ga số 7. Thở hộc hơi sau cuộc chạy đua, tôi cảm thấy thích thú với việc cửa tàu đóng lại phía sau lưng, tôi đã lên được tàu, tôi biết được rằng sau 3 giờ nữa tôi sẽ được gặp người tôi yêu tên là Lars ở trạm cuối cùng đó.

Nhưng nghĩ đến sáng thứ hai, tôi phải một lần nữa chạy thục mạng để bắt kịp những chuyến tàu kịp giờ về công ty, bắt đầu một tuần làm việc mới, tôi thực sự ghét điều này.

Những ngày cuối tuần thực sự là quá ngắn cho những cặp đôi yêu xa, đã gần một tuần họ không được gặp nhau. Vì vậy, trong những ngày cuối tuần ấy chúng tôi không biết mình nên làm gì. Một mặt chúng tôi muốn đi ra ngoài, làm những việc giống như bao cặp đôi yêu nhau khác làm, nhưng mặt khác chúng tôi chỉ muốn gần nhau hơn, trở nên lười biếng và không làm gì cả. Sau hơn 3 năm chúng tôi lên kế hoạch cho chuyến đi, chúng tôi biết mình cần phải thay đổi vài điều, hoặc là chia tay hoặc là làm việc gì đó cùng nhau. Cuối cùng chúng tôi nhận ra cả hai chúng tôi đều thích đi du lịch nước ngoài, và chúng tôi bắt đầu một cuộc phiêu lưu mạo hiểm cùng nhau.

Khi ấy, chúng tôi dường như không muốn tiêu tốn thời gian cuả chúng tôi trong 2 năm tới cho bất kỳ ai dù là một phút giây, thật tuyệt vời khi điều mà chúng tôi mong muốn đã trở thành sự thật. Thực sự, chúng tôi đã rất hạnh phúc trong hai năm dữ dội ấy, chúng tôi biết rằng chúng tôi đã có quyết định đúng đắn với mối quan hệ của mình và cảm thấy hạnh phúc khi mỗi buổi sáng thức dậy được nhìn thấy người yêu thương bên cạnh mình, không còn phải chờ đợi thêm những chuyến tàu nào nữa.

Tôi không còn lý do nào để ở lại

Du lịch đã trở thành đam mê của tôi, khi tôi có chuyến đi đầu tiên vào năm 2005. Tôi đã có khoảng thời gian thực tập 6 tháng ở thành phố Wellington của New Zealand, tôi thực sự đã có một khoảng thời gian tuyệt vời ở đó. Đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi tự mình đi du lịch đâu đó và đó cũng là khoảng thời gian tôi học được nhiều điều về bản thân mình nhất. Ở nữa bên kia của thế giới, với cái tuổi 22 là cái tuổi mà có những trải nghiệm mới lạ. Đột nhiên, mọi người xung quanh tôi nói những câu kỳ lạ (Xin lỗi Kiwis!), tôi và gia đình chỉ có một cách liên lạc với nhau đó là thông qua những cuộc điện thoại, khi đấy bạn thân nhất của tôi và tôi đã dùng những bức thư để liên lạc với nhau (Susi, bạn có nhớ những lá thư đấy không?).

Chuyến đi này thực sự là một món quà ý nghĩa mà tôi nhận được, bởi vì có quá nhiều thứ mà chúng tôi cần khám phá ở thế giới này. Đó cũng là một khoảng thời gian mà chúng tôi nhận ra rằng nữa bên kia trái đất là một hành tinh khác – hoàn toàn trái ngược với nơi mà chúng tôi đang sống – có những con người đáng yêu chỉ sống theo cách đơn giản mặc dù họ có chung những giá trị cuộc sống và những con người có thể nói chung một ngôn ngữ với chúng tôi.

Khi từ New Zealand quay lại Đức, tôi nhận ra rằng tôi không thể mãi ngồi ở nhà, rồi có một cuộc sống cố định ở đây. Vậy nên, trước khi kết thúc khóa học của mình, tôi đã quyết định dành ra 6 tháng tiếp theo ở một hòn đảo xinh đẹp ở Tenerife của Tây Ban Nha.

Sau tất cả qua đi, giai đoạn trưởng thành cũng bắt đầu, cơ hội làm một công việc hấp dẫn đã khiến tôi phải ở lại. Nhưng thực sự tôi có một cảm giác khó tả nào đó đang chảy trong máu tôi, một khoảng thời gian ngao du và những cuộc phiêu lưu mạo hiểm mới. Tôi thực sự rất may mắn khi có được những người bạn tốt trong cuộc đời mình, khi đến kỳ nghĩ, tôi đã du lịch đến Úc – đất nước mơ ước của tôi. Theo cách riêng của chúng tôi để du lịch đến đất nước bất tận này, chúng tôi đã có một khoảng thời gian không thể nào quên tại đất nước này. Nhưng thời gian 6 tháng thực sự là quá ngắn đối với chúng tôi. Chỉ sau sáu tháng sau khi tôi quay lại Úc, thực sự ngạc nhiên đến mức không thể tin vào những điều mà mình nghe nữa, Lars đưa ra đề nghị đi du lịch nước ngoài và khám phá thế giới. Và những gì xảy ra sau đó thì bạn đã biết rồi đấy.

Giờ đây, tôi đang ngồi ở Băng Cốc, Thái Lan, nhìn lại chặng đường du lịch hơn 2 năm của mình và chúng tôi đang chuẩn bị quay về nước. Cảm giác khó tả lúc trước trong tôi giờ đã thay đổi, lúc này tôi không còn có cảm giác háo hức muốn khám phá những nơi mới lạ nữa, mà tôi chỉ muốn đến một nơi nào đó và sống cùng với người tôi yêu.

Một ngày nào đó có thể là quá trễ

Đó có phải là thời điểm đúng đắn để đi du lịch hay không? Hay chúng tôi có quá già để đi du lịch và chúng tôi có nên đầu tư thời gian của mình vào công việc để kiếm tiền và có một khoản tài chính an toàn hay không? Tôi đoán rằng sẽ không có một cách sống nào gọi là đúng hay sai, tuy nhiên chúng tôi đi du lịch càng lâu thì chúng chôi càng nhận ra rằng đây hoàn toàn là quyết định định đúng đắn để làm tất cả những việc đó vào lúc này và không nên trÌ hoãn chúng. Tôi sẽ nói cho bạn nghe lý do tại sao.

Tôi ước chừng khoảng 99% người đi du lịch – những người mà chúng tôi đã gặp trong hành trình của mình – hầu hết là ở độ tuổi 20 đến 30, tuy nhiên chúng tôi cũng gặp những người ở độ tuổi như ba mẹ chúng tôi. Chúng tôi thực sự thích thú khi nói chuyện với những người du lịch lớn tuổi vì họ có nhiều trãi nghiệm khác với những người du lịch trẻ hơn, họ nhìn tất cả mọi thứ đều ở một khía cạnh khác. Nhiều lần tôi rất ấn tượng với thể lực của họ. Trong một chuyến leo núi từ Santa Cruz đến Cordillera Blanca ở những ngọn núi của Peruvian Andes, chúng tôi đã gặp một cặp vợ chồng, họ bắt đầu đi du lịch khi họ ở trong độ tuổi 60 và thể trạng của họ thực sự rất khỏe mạnh phù hợp với việc leo núi. Với những chiếc gậy leo núi trên tay, việc này đối với họ thực sự không quá khó để bắt kịp những người khác trong đoàn và họ luôn luôn nở nụ cười trên môi mình. Leo núi là một hoạt động đôi lúc phải nói là thử thách và khó thực hiện, nhưng họ thực sự là chuyên gia trong tất cả các thử thách. Nghĩ về cặp vợ chồng lớn tuổi ấy, chúng tôi tự hỏi lẫn nhau rằng liệu chúng tôi có nên chờ đến lúc chúng tôi lập gia đình và già đi rồi mới bắt đầu đi du lịch hay không? Lúc ấy có những câu hỏi như “Ai có thể nói với chúng tôi rằng liệu hơn 60 tuổi chúng tôi có còn đủ sức để đi du lịch nữa hay không?” “Chúng tôi có thực sự muốn thực hiện những chuyến đi du lịch tốn sức như vậy khi chúng tôi về già hay không?” “Liệu rằng việc đó có quá nguy hiểm giống như việc lái xe xuống con đường nguy hiểm nhất thế giới ở Bolivia hay giống như việc leo xuyên qua những hang động tối tăm ở Guatemala với tất cả dụng cụ có trong tay là một cây nến, trong lúc đó con cháu đang đợi chúng tôi ở nhà hay không?” Cả hai chúng tôi có thể sẽ không làm được tất cả những việc chúng tôi dự định và chỉ có thể là những việc ở trong khả năng của chúng tôi lúc ấy mà thôi.

Tôi và Lars có rất nhiều điểm rất giống nhau. Trước khi chúng tôi quen nhau vào năm 2009, chúng tôi không quan tâm đến những xu thế thời trang mới hay những thiết bị điện tử mới ra. Lars luôn là người tiết kiệm, là người luôn vui với lối thời trang lỗi thời của mình hay chiếc TV dày cộp, là người chỉ thích dùng nguồn thu nhập của mình vào sở thích riêng – chơi gôn. Còn đối với tôi, đi du lịch là sở thích lớn nhất của tôi và cũng là sở thích tiêu tốn nhiều tiền bạc của tôi nhất. Trong khi những cô gái khác thích mua cho mình những túi xách mới hay là đẹp với xu hướng French Manicure, tôi luôn mơ ước chuyến đi tiếp theo của mình đến một vài nơi hấp dẫn mà tôi có thể đi dạo bằng đôi chân trần của mình trên nền cát dài hay đi tản bộ ở những nơi có phong cảnh hoang sơ.

Một điều mà tôi nghĩ rằng cả hai chúng tôi thích là đầu tư những khoản tiết kiệm của mình vào những hoạt động, những trải nghiệm, và có một chuyến hành trình dễ dàng thực hiện. Cả hai chúng tôi đều biết rằng không có bất cứ một chiếc xe đắt tiền hay một đôi giày đẹp nào có thể làm chúng tôi hạnh phúc bằng việc đứng ở một túp liều ở rừng Amazon hay ôm một con lười trong tay của mình. Chuyến đi của chúng tôi kéo dài càng lâu thì chúng tôi càng nhận thấy rằng chúng tôi không nên tiêu tốn vào những vật dụng đắt tiền – chúng có thể nhàm chán sau một khoảng thời gian sử dụng – Điều mà chúng tôi cảm thấy quan trọng hơn đó là chúng tôi có được những ký ức và những thời gian tuyệt vời, những điều mà làm bạn phải nín thở để cảm nhận hết lần này qua lần khác.

Nhận ra đất nước của mình tuyệt vời đến dường nào

Sau một chuyến đi dài, tôi mong muốn được quay trở lại quê hương của mình, thú thật thì tôi chưa bao giờ thực sự mong muốn quay về nhà như lúc này. Tôi cảm thấy việc rời khỏi nhà cũng giống như cái việc tôi rời khỏi những đất nước tôi đi du lịch vậy và nhà tôi giống như là một điểm dừng chân mãi mãi, là nơi mà tôi không muốn ở quá lâu. Nhưng lần này thực sự cảm giác rất khác, chúng tôi đã thấy thực sự hạnh phúc khi biết rằng mình chuẩn bị lên máy bay để quay trở lại nước Đức vào ngày 21 tháng Mười.

Chúng tôi xa nhà càng lâu thì chúng tôi càng cảm nhận được nhà của mình đẹp biết bao. Tôi cảm thấy thực sự rất xấu hổ khi nói đến những nơi mà mình đã từng đến trên đất nước mình, tôi khó có thể nói là đó là đất nước của tôi. Tôi chưa từng đặt chân tới dãy núi Alps đẹp hùng vĩ ở Bavaria, vùng đất xinh đẹp Erzgebirge ở Saxony hay một Spreewald bình dị ở Berlin.

Bạn biết gì về nước Đức? Bạn có biết sẽ thú vị như thế nào khi sống ở châu Âu hay không? Nước Đức chúng tôi có đến bảy đất nước láng giềng với ngôn ngữ khác nhau, những nền văn hóa khác nhau, những nền ẩm thực tuyệt vời, những truyền thống thú vị và dĩ nhiên những cảnh đẹp hùng vĩ. Tôi tự hỏi tại sao mình lại chưa một lần tới vịnh Na Uy, bờ biển của Bồ Đầu Nha, vùng Bretagne của Pháp hay biển Aegean của Hy Lạp. bởi vì tôi không có hứng thú với những nơi đó, tất cả những địa danh ấy không hề lôi cuốn tôi vì chúng ở quá gần tôi, kết quả là không đủ sự kỳ lạ để thu hút tôi. Đó là lý do đơn giản nhất mà tôi có thể nghĩ đến. Sau một chuyến đi tham quan ở những nơi xa xôi kia, tôi lại mong muốn đặt chân tới vùng ngoại ô của đất nước mình và những cảnh tuyệt đẹp ở những nước láng giềng của mình, tôi cảm thấy thật vui vì điều này.

Tôi không chắc cái cảm giác mong muốn quay về nhà và sống tại nhà mình sẽ kéo dài được bao lâu, nhưng đây thực sự là một cảm giác mới của tôi hiện tại. Tôi vừa cảm thấy thú vị, vừa có chút lo lắng; tôi không biết là mình mong đợi những điều gì tiếp đó nữa. Chúng tôi không biết sẽ có những điều gì đang chờ chúng tôi khi đặt chân lên chuyến bay tới Mexico vào năm 2013, hay sẽ có những điều gì xảy ra khi chúng tôi quyết định tới Berlin vào tháng Mười năm 2015. Nhưng cả tôi và Lars đều biết rằng sẽ không có một ai có thể lấy đi những ký ức đẹp đẽ mà chúng tôi đã có được trong chặn đường 2 năm trước của mình.

Cảm ơn các bạn đã đọc bạn đã đọc bài viết của chúng tôi!

Chúc các bạn luôn có những chuyến đi an toàn!

Thân gửi,

Liane.

Nguồn: bobaroundtheworld.com